Linh SINE

Linh S.I.N.E: Đừng “chết” ở tuổi 30

Các nghệ sỹ biểu diễn thường được khuyên dừng sự nghiệp lại khi họ đã chạm ngưỡng 30. Tuy nhiên, vẫn có những nghệ sỹ từ chối từ bỏ đam mê ở lứa tuổi đó

Một nhóm 6 chàng trai, cao có – thấp có, người da trắng – người da vàng – lại có người da nâu, ai nấy nét mặt đều hết sức tập trung, cơ thể chuyển động không ngừng trong không gian trống trải, thô sơ của Nhà văn hoá phường Thanh Xuân Trung (Hà Nội). Đối diện họ là một phụ nữ trẻ, dáng mảnh khảnh, mái tóc vàng bạch kim buộc túm đằng sau đang ngồi yên vị cạnh chiếc laptop nhỏ để điều chỉnh nhạc trong lúc chăm chú quan sát chuyển động của sáu người kia.

Đó là các thành viên của nhóm hip-hop S.I.N.E. của Việt Nam và nhóm múa đương đại đô thị (urban contemporary) của Đan Mạch, những người từ chối từ bỏ đam mê của mình ở tuổi 30.

SINE

1. Câu chuyện của Linh 3T – S.I.N.E.

Phạm Khánh Linh hay còn được biết đến là Linh 3T, sinh năm 1988, là trưởng nhóm Saying Is Not Enough, tức S.I.N.E. Từng là một thành viên cứng của nhóm BigToe, Linh có bề dày biểu diễn và dạy hip-hop với nhiều giải thưởng trong nước và quốc tế cùng các thành viên khác của S.I.N.E. Trong buổi biểu diễn gần nhất kết hợp nhảy đương đại, nhóm của anh đã hút hồn khán giả khi kết hợp với vũ đoàn Đan Mạch trong vở múa Khác biệt.

Là nhóm theo đuổi phong cách hip-hop, lại mạnh dạn hợp tác với một vũ đoàn về đương đại, các bạn có trở ngại gì không?

 Thời gian đầu tập rất căng thẳng vì nhiều khi chúng tôi không hiểu nổi các đồng nghiệp Đan Mạch của mình muốn gì. Chủ yếu là do khác biệt ngôn ngữ nói lẫn ngôn ngữ cơ thể. Nhiều khi đã không hiểu tiếng lại còn không hiểu cả cách thể hiện cơ thể.

Vậy điều gì giúp S.I.N.E. quyết định hợp tác với Uppercut?

Chính là sự chuyên nghiệp của họ. Chúng tôi cũng rất khâm phục họ về nhận thức về con đường nghệ thuật. Họ giúp chúng tôi hiểu rằng chỉ có chính óc tưởng tượng của chính chúng tôi mới là thứ có thể ngăn được khả năng sáng tạo của chúng tôi.

Linh 3T SiNE

Đối tượng chính của nhóm là các bạn trẻ. Qua các bài biểu diễn, bạn muốn gửi thông điệp gì đến khán giả của mình?

Hãy luôn tin tưởng vào con đường mình đã chọn, hãy liều lĩnh theo đuổi đam mê và đừng để đám đông quyết định thay. Khi tôi còn trẻ hơn, các bậc đàn anh đàn chị thường khuyên là nhảy múa gì thì cứ đến tầm 30 tuổi, tôi nên tìm con đường khác. Phần lớn dân nhảy đều thế, cứ có nhiều kinh nghiệm là thôi nhảy mà chuyển sang đi dạy nhảy hoặc thậm chí một nghề hoàn toàn khác. Tôi hay nghe như thế và bây giờ nhiều người vẫn dạy cho nghệ sĩ trẻ như vậy. Tôi lại muốn nói một điều khác với các vũ công của mình cũng như các bạn trẻ nói chung: hãy theo đuổi lựa chọn của mình, và không nên từ bỏ chỉ vì tuổi tác.

Nhưng chẳng nhẽ cứ thế mà đánh liều? Hay cũng phải có cơ sở gì thì mới dám liều chứ?

Tất nhiên rồi. Phải cố gắng và cố hết sức. Liều không thôi thì không đủ.

Linh 3T

Bạn có thể khẳng định với các bạn trẻ đam mê nhảy múa rằng nghề này hoàn toàn có thể giúp bạn kiếm đủ sống?  

Tôi đang là một người hạnh phúc. Tôi hoàn toàn tự lo tài chính cho cuộc sống riêng của mình. Và quan trọng hơn, nhảy múa giúp tôi chia sẻ được đam mê với nhiều người và đi được nhiều nơi trên thế giới để mở mang tầm mắt của mình.

 2. Câu chuyện của Stephanie Thomasen – Uppercut

Stephanie, sinh năm 1988, hiện là vũ công, vũ sư và biên đạo múa của vũ đoàn Uppercut. Cô từng giành nhiều giải thưởng quan trọng về biên đạo tại Đan Mạch và thế giới.

Khi biên đạo các tác phẩm múa, bạn muốn gửi gắm thông điệp gì?

Toàn bộ tinh thần của tất cả các tác phẩm của tôi chính là, một ngày nào đó, dù thượng đế của bạn là ai đi nữa, bạn sẽ phải đối diện với thượng đế của mình. Khi đó, bạn sẽ nói gì? Liệu bạn có thể nói rằng bạn hài lòng và tự hào về cuộc đời của mình hay không? Ai trong chúng ta cũng có lúc này lúc kia, nhưng rốt cuộc, chúng ta sống thế nào? Tôi hy vọng cuộc đời đó không chỉ có iphone mà còn phải có gì hơn thế nữa.

Upper Cut

Trong vở Khác biệt, bạn đem những người đàn ông khác nhau lên cùng một sân khấu chỉ để cuối cùng chứng minh rằng họ thật ra rất giống nhau. Bạn đang nói đến điểm giống nhau nào vậy?

Chúng ta đều là con người cho dù sinh ra, lớn lên ở đâu. Cái quan trọng là chúng ta quan tâm đến con người và sẵn lòng trải nghiệm thế giới chứ không hề định đóng lòng mình lại.

Điều gì khiến bạn ngạc nhiên nhất khi làm việc với các nghệ sĩ Việt Nam?

Họ dùng rất nhiều biểu cảm nét mặt. Đôi lúc tôi phải yêu cầu họ tiết giảm. Họ rất đam mê và muốn một lúc thể hiện hết sự đam mê, nồng nhiệt đó. Nhưng đôi lúc, những chuyển động nhỏ và bớt diễn hơn cũng rất quan trọng, giúp khán giả tự rút ra cảm nhận riêng cho mỗi người.

Upper Cut

Khán giả củUppercut phần lớn là giới trẻ và cả trẻ em. Bạn có điều gì muốn chia sẻ với họ?

Với các bậc phụ huynh trẻ, chúng tôi chỉ mong sao họ đưa con cái đến nhà hát, rời xa các loại điện thoại thông minh, máy tính bảng. Thế đã là tốt lắm rồi. Thứ hai, chúng tôi không nói dối. Chúng tôi thể hiện sự nhân văn, vật lộn, tình yêu,…một cách trung thực. Múa đương đại hoặc ba-lê nhìn đẹp lung linh nhưng đấy chỉ là một phần nhỏ của cuộc sống. Trên sân khấu, chúng tôi đổ mồ hôi, mệt nhọc,… chứ không muốn chỉ khoác lên bộ cánh đẹp đẽ. Chúng tôi không muốn mình trông xinh đẹp mà phải thật!

Đây là lần đầu bạn đến Việt Nam. Trải nghiệm đầu tiên với văn hoá Việt Nam như thế nào?

Người dân rất thân thiện. Hà Nội là một thành phố lớn và ai cũng bận rộn, nhưng nếu tôi nhờ ai đó giúp đỡ, họ đều dừng lại, nhìn vào mắt tôi và giúp tôi. Điều này rất quan trọng vì tôi cũng đối xử với người khác như vậy. Tôi sống ở một điểm rất đông du khách ở Copenhagen và thường cố gắng giúp khách thăm càng nhiều càng tốt. Đôi khi chỉ là việc cỏn con nhưng rất có ý nghĩa với những người lần đầu đến một nơi xa lạ.

Theo dõi Sống trên Facebook

Các bài viết mới nhất được cập nhật hàng tuần trên Facebook.

Share

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *