Bức ảnh kinh điển từ bộ phim Breakfast at Tiffany's được khoác lên mình các hoạ tiết vintage. Thiết kế: Ben Jeffery
Bức ảnh kinh điển từ bộ phim Breakfast at Tiffany's được khoác lên mình các hoạ tiết vintage. Thiết kế: Ben Jeffery

Vintage Fashion: Khi “hàng thùng” làm nên phong cách

Vintage fashion với cảm hứng từ các bộ đồ cũ giờ đã trở thành biểu tượng mới trong làng thời trang bởi tính văn minh, thân thiện với môi trường

Trước những năm 1960, ở châu Âu và Mỹ, những bộ trang phục cũ (vintage) là thứ vốn chỉ dành cho những con người cùng khổ, những người bị đặt bên lề xã hội. Sau thời kỳ khốn khó của chiến tranh, những người Mỹ bước vào giai đoạn của chủ nghĩa tiêu dùng. Lúc này những thứ lóng lánh, và mới mẻ gợi cảm mới là xu thế.

Các minh chứng rõ nhất cho điều này là hình ảnh những người phụ nữ bước ra từ những chiếc xe limousine, trong những chiếc áo khoác lông thú đắt đỏ. Hay một ví dụ khác là hình ảnh đã trở thành huyền thoại trong thế giới thời trang và điện ảnh, một cảnh trong bộ phim Breakfast at Tiffany’s khi Holly Golightly đứng trước cửa tiệm Tiffany, trên tay cầm một ly cà phê, cổ đeo một chuỗi trang sức costume.

Đây có lẽ là hình ảnh hoàn hảo về những con người thời đó, trong một xã hội thực dụng, một xã hội vị tiêu dùng và đề cao những giá trị thương mại.

Vintage Fashion ra đời

Một mẫu thời trang Vintage nằm trong bộ sưu tập của Marc Jacobs. Nguồn: Internet
Một mẫu thời trang lấy cảm hứng vintage nằm trong bộ sưu tập Resort của Marc Jacobs. Nguồn ở đây.

Theo một chiều ngược lại, Vintage Fashion ra đời bởi những con người khác hoàn toàn với Holly Golightly – không cố kiếm tìm bằng được cho mình một chỗ đứng trong xã hội phù hoa. Đó là những người trẻ không chấp nhận những áp đặt của xã hội, họ thậm chí chống đối lại những định ước và những tư tưởng của xã hội khi đó. Họ tự đặt mình vào rìa xã hội (và thường bị chúng ta gọi là những kẻ Hippie). Nhật báo New York Times vào năm 1967 đã viết:

Những thanh niên trẻ người Anh đang đổ xuống đường Portobello Road để mua những chiếc áo khoác quân đội và những chiếc váy thủ công thời Edward và, còn gì nữa? Họ mặc chúng ra đường.

Rất nhanh, xu hướng này tạo ra một điểm bùng phát, lan toả ra khắp châu Âu và cả nước Mỹ. Năm 1965, Harriet Love (giờ thì cái tên này đã trở thành một thương hiệu nổi tiếng thế giới với những món đồ vintage) mở cửa hàng Vintage Chic – một boutique chỉ bán những bộ trang phục cũ với độ tuổi lên tới vài thập niên – ở New York, Mỹ. Love viết: “Để mua những bộ trang phục này, bạn cần phải quái quái hoặc ít nhất là yêu thích kịch nghệ.” Love còn nhấn mạnh:

“Đây là những bộ trang phục dành cho những người không chấp nhận việc một năm chỉ có một ngày Halloween.”

Cuốn Cheap Chic – một cuốn sách có thể xem là “thánh kinh” cho những người muốn mặc đẹp và tiết kiệm. Cuốn sách này đã được nhà thiết kế Diane von Furstenberg đánh giá rất cao.
Cuốn Cheap Chic – một cuốn sách có thể xem là “thánh kinh” cho những người muốn mặc đẹp và tiết kiệm. Cuốn sách này đã được nhà thiết kế Diane von Furstenberg đánh giá rất cao. Nguồn: Internet

Ở San Francisco, những thanh niên hippie trẻ ở khu Haight-Ashbury cũng dành một tình cảm đặc biệt cho những chiếc váy ren, nhung dài thời kỳ Victoria. Cheap Chic, một cuốn sách được xuất bản vào năm 1975, cũng đã ra đời bởi sự bùng nổ của xu hướng, mang tới cho những bộ trang phục cũ một cuộc đời thứ hai. Giải thích một phần cho xu hướng này, tờ New York Times viết:

Những người phụ nữ sành điệu đã phát hiện ra rằng những bộ trang phục cũ kỹ này sở hữu những đường cắt may điêu luyện và các chi tiết thủ công tinh tế mà những bộ trang phục lúc đó không thể có.

Tuy nhiên, nếu chỉ vậy thì câu chuyện của những món đồ vintage sẽ không thể được nối dài và trở thành một hiện tượng thực sự của thế giới thời trang. Điều đã khiến cho vintage trở thành một xu hướng và làm nên phong cách lại tới từ các nhà thiết kế. Diane von Furstenberg – một trong những nhà thiết kế thời trang gạo cội – đã luôn ủng hộ xu hướng này. Bà thậm chí còn đưa ra nhận xét về cuốn sách Cheap Chic như sau: “Nó thật tuyệt!”

Trong khi đó, nhà thiết kế John Galliano – người từng góp phần đưa Christian Dior đi vào lịch sử của các nhà mốt sáng tạo nhất – cũng là người đặc biệt yêu thích việc tạo ra những bộ trang phục lấy cảm hứng từ những món đồ vintage. Một cái tên khác? Marc Jacobs. Marc Jacobs – người được xem là cậu bé vàng của làng thời trang – cũng là người đã làm nên tên tuổi với xu hướng này. Những khách hàng của Marc Jacobs và John Galliano ban đầu là một nhóm những nghệ sỹ yêu thích những bộ trang phục vintage mà cả hai giới thiệu.

Một thiết kế khác của bộ sưu tập Resort Marc Jacobs 2017. Nguồn: Internet
Một thiết kế khác của bộ sưu tập Resort Marc Jacobs 2017. Nguồn: Vogue

Tuy nhiên, câu hỏi đặt ra là tại sao những cái tên như Marc Jacobs và John Galliano cũng như rất nhiều nhà thiết kế sau này lại lựa chọn cảm hứng sáng tạo của mình từ những món trang phục vintage? Trong tiếng Anh, có một từ để giải thích cho điều này là “exotic” (tạm dịch là “ngoại lai”). Nghĩa là các mẫu thiết kế phải mang tới cho người mặc cảm giác lạ lẫm.

Và tất nhiên, không ở đâu có nguồn sáng tạo phong phú và “ngoại lai” như những bộ trang phục trong quá khứ.

Như vậy, có thể thấy rõ, những trang phục vintage đã đi từ mục tiêu tiết kiệm chi phí tới vị trí của một trang phục mang tính tuyên ngôn và thái độ của giới trẻ, rồi tiếp theo đó là một nguồn cảm hứng sáng tạo vô hạn cho các nhà thiết kế. Tuy nhiên, trong thế kỷ 21 này, những bộ trang phục vintage một lần nữa lại lên ngôi; chỗ đứng của những món đồ này một lần nữa thay đổi khi nhân loại chuyển hướng sang mục tiêu xanh và sạch với tuyên ngôn mới: Eco Is The New Black (Xanh Mới Là Thời Thượng).

Xanh Mới Là Thời Thượng

Quảng cáo của Diesel
Quảng cáo của Diesel cách đây 1 thập kỷ về việc cảnh báo trái đất ấm lên. Nguồn: Inspiration room.

Dễ hiểu cho những chuyển hướng này khi “thế giới ấm lên” và “biến đổi khí hậu” hay “ô nhiễm môi trường” hoàn toàn không còn phải là điều “cảnh báo” như điều đã được Diesel (cũng là một nhãn thời trang) đã gửi tới công chúng cách đây một thập kỷ. Hơn lúc nào hết, con người nhận ra ảnh hưởng của ngành công nghiệp thời trang gây ô nhiễm môi trường là đứng thứ hai (thứ nhất thuộc về dầu mỏ). Trong khi sự thật đáng buồn là có tới 85% những sản phẩm thời trang của chúng ta được vứt bỏ và đem chôn tại các bãi rác thải.

Một số liệu thống kê cho biết mỗi năm, mỗi người Mỹ vứt bỏ khoảng 37kg các sản phẩm thời trang. Và nếu bạn biết rằng mỗi kg trang phục cotton cần tới 20.000l nước để sản xuất, bạn sẽ phần nào đó hiểu được nguyên nhân của việc tái sử dụng các trang phục cũ. Hay bạn sẽ còn thấy vấn đề đáng báo động hơn nữa, khi biết (theo báo cáo của Earth Pledge), có hơn 8.000 loại hoá chất đang được sử dụng trong quá trình sản xuất các sản phẩm may mặc, ¼ trữ lượng thuốc trừ sâu trên thế giới được sử dụng trong việc trồng bông.

Quảng cáo của Diesel cách đây 01 thập kỷ về việc cảnh báo trái đất ấm lên.
Các hãng mốt trong đó có Diesel đón đầu xu hướng thân thiện với môi trường trong các quảng cáo sản phẩm của mình. Nguồn: Inspiration room.

Với tất cả những điều này, con người lần đầu tiên nhận ra rằng, đã tới lúc họ phải kiêng khem (không chỉ với những bữa tiệc chè chén) mà còn cả với những “bữa tiệc thời trang” của mình, với những màn shopping và mua sắm vô tội vạ. Và lựa chọn những bộ trang phục cũ nhưng có thể sáng tạo với nhưng trang phục đó, đẹp hơn với những trang phục đó mặc dù không phải là cứu-cánh-cho-ngành-công-nghiệp-thời -trang nhưng sẽ là cứu-cánh-cho-trái-đất-này. Và nó còn cho thấy một thái độ văn minh trong cách tiêu dùng và lựa chọn những sản phẩm thời trang đẹp.

Theo dõi Sống trên Facebook

Các bài viết mới nhất được cập nhật hàng tuần trên Facebook.

Share

Tags from the story
, ,

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *